1. “Trầm cảm không phải là một căn bệnh”
Nhiều người nhầm tưởng trầm cảm chỉ là nỗi buồn hoặc điểm yếu của tính cách, nhưng thực tế, trầm cảm là một rối loạn tâm thần phức tạp có nguồn gốc xã hội, tâm lý và sinh học. Các triệu chứng điển hình bao gồm mất hứng thú với các hoạt động và cảm giác buồn bã kéo dài. Nếu bạn nghi ngờ mình bị trầm cảm, hãy tham khảo ý kiến bác sĩ để nhận được sự hỗ trợ cần thiết.
2. “Thuốc chống trầm cảm luôn chữa khỏi bệnh trầm cảm”
Mặc dù thuốc chống trầm cảm có thể giúp thay đổi các chất hóa học trong não và hỗ trợ điều trị, nhưng đối với nhiều người, chỉ dùng thuốc là chưa đủ. Kết hợp thuốc với liệu pháp tâm lý thường là phương pháp điều trị hiệu quả nhất để giúp kiểm soát và giảm trầm cảm.
3. "Bạn có thể chỉ cần thoát khỏi suy nghĩ trầm cảm”
Trầm cảm không phải là kết quả của việc chìm đắm trong đau khổ hay suy nghĩ tiêu cực. Đây là một tình trạng y tế liên quan đến sự thay đổi trong cấu trúc, chức năng và hóa học của não, bị ảnh hưởng bởi yếu tố môi trường hoặc sinh học. Việc nghĩ rằng chỉ cần thay đổi thái độ là có thể chữa khỏi trầm cảm là sai lầm. Nếu bạn nghi ngờ mình bị trầm cảm, hãy tìm đến bác sĩ chuyên khoa.
4. "Bệnh trầm cảm xảy ra vì một tình huống đáng buồn"
Mặc dù những sự kiện buồn bã, như mất mát người thân hoặc chia tay, có thể làm tăng nguy cơ trầm cảm, nhưng bệnh này không phải lúc nào cũng có nguyên nhân rõ ràng. Trầm cảm có thể xuất hiện một cách đột ngột và kéo dài mà không có lý do rõ ràng, ngay cả khi cuộc sống của người bệnh đang ổn định. Trầm cảm có thể dẫn đến cảm giác tuyệt vọng và có thể đe dọa đến tính mạng nếu không được điều trị kịp thời.
5. "Nếu bố mẹ bạn bị trầm cảm thì bạn cũng sẽ bị trầm cảm"
Mặc dù có một yếu tố di truyền liên quan đến trầm cảm, nhưng điều này không có nghĩa là nếu bố mẹ bạn bị trầm cảm, bạn cũng sẽ mắc phải. Mức độ di truyền của trầm cảm vẫn chưa được xác định rõ ràng. Quan trọng hơn, bạn có thể giảm nguy cơ bằng cách chú ý đến tiền sử gia đình và tránh những yếu tố có thể làm tăng nguy cơ như lạm dụng rượu và ma túy.
6. "Thuốc chống trầm cảm sẽ làm thay đổi tính cách của bạn"
Thuốc chống trầm cảm chỉ tác động đến một số chất hóa học trong não để giảm triệu chứng trầm cảm, chứ không làm thay đổi tính cách của bạn. Nhiều người sau khi dùng thuốc cảm thấy tốt hơn và yêu đời trở lại. Nếu bạn không hài lòng với cảm giác của mình khi dùng thuốc, hãy trao đổi với bác sĩ để tìm giải pháp thay thế.
7. "Bạn sẽ phải dùng thuốc chống trầm cảm suốt đời"
Thuốc chống trầm cảm là một lựa chọn điều trị lâu dài cho nhiều người bị bệnh trầm cảm. Tuy nhiên, khoảng thời gian mà bạn được khuyên sử dụng thuốc có thể thay đổi tùy theo mức độ nghiêm trọng của tình trạng và kế hoạch điều trị theo quy định của bạn.
Bạn có thể không cần dùng thuốc chống trầm cảm trong suốt phần đời còn lại của mình. Trong nhiều trường hợp, bác sĩ có thể đưa ra liệu pháp tâm lý cùng với thuốc.
Liệu pháp tâm lý có thể giúp bạn học những cách mới để đối phó với những thách thức trong cuộc sống và có thể giảm nhu cầu dùng thuốc của bạn theo thời gian. Trong một số trường hợp, sử dụng thuốc chống trầm cảm trong thời gian dài hơn có thể là lựa chọn tốt nhất cho bạn.
8. "Bệnh trầm cảm chỉ xảy ra với phụ nữ"
Do áp lực từ xã hội, nhiều người đàn ông không thoải mái khi thảo luận về cảm xúc của họ hoặc yêu cầu sự giúp đỡ. Do đó, một số người lầm tưởng rằng bệnh trầm cảm chỉ ảnh hưởng đến phụ nữ.
Điều đó là không đúng sự thật. Phụ nữ thường nói về các triệu chứng trầm cảm hơn, nhưng nó cũng có thể ảnh hưởng đến nam giới. Trên thực tế, nó có thể gây ra những hậu quả nghiêm trọng cho nam giới. Nam giới mắc bệnh trầm cảm có nhiều khả năng tự tử hơn phụ nữ. Đó là lý do tại sao việc nhận được sự giúp đỡ là rất quan trọng.
9. "Nói về bệnh trầm cảm chỉ làm cho nó tồi tệ hơn"
Một quan niệm sai lầm phổ biến về bệnh trầm cảm đó là một số người cho rằng việc thảo luận về bệnh trầm cảm chỉ củng cố cảm giác buồn chán và khiến bạn tập trung vào những trải nghiệm tiêu cực trong cuộc sống. Nhưng đối với nhiều người, ở một mình với những suy nghĩ đó có hại hơn nhiều so với việc nói chuyện về chúng với người khác.
Có thể hữu ích khi bạn nói chuyện với một người nghe ủng hộ, đáng tin cậy và không phán xét về cảm xúc của bạn. Những người thân yêu của bạn có thể sẵn sàng nghe và thông cảm. Nhưng trong nhiều trường hợp, một nhà trị liệu được chứng nhận sẽ là tốt hơn để cung cấp sự hỗ trợ mà bạn cần.