Trong thế giới doanh nghiệp hiện đại, các tổ chức buộc phải duy trì sự linh hoạt và có khả năng thay đổi nhanh chóng. Các quyết định nhân sự không được xây dựng trên cơ sở sự không thể thiếu của một cá nhân mà phải dựa trên những nhu cầu thay đổi liên tục của doanh nghiệp. Ngay cả những vị trí quan trọng nhất trong tổ chức cũng không thể tách rời khỏi sự vận động không ngừng của nền kinh tế. Cuối cùng, nếu có một sự kiện bất ngờ hoặc bi thảm xảy ra – một kịch bản mà nhiều người hay lo sợ như ""tai nạn xe buýt"" – các công ty được thiết kế để duy trì hoạt động, dù có hay không có sự hiện diện của bất kỳ cá nhân nào.
Nói một cách đơn giản: Dù bạn có vắng mặt, tổ chức vẫn sẽ tìm cách tiếp tục hoạt động.
Chấp nhận rằng bạn có giá trị và cần thiết trong tổ chức không có nghĩa là bạn phải trở thành một yếu tố không thể thay thế, bởi vì điều đó sẽ khiến bạn trở thành một ""vật dụng"" không thể thiếu. Tất cả chúng ta đều có giá trị nhất định, nhưng điều quan trọng là không để sự phụ thuộc vào cá nhân chúng ta trở nên quá mức, vì chính điều đó sẽ làm hạn chế cơ hội phát triển của bản thân và của cả tổ chức.
Phương châm mà tôi luôn theo đuổi là: ""Hãy là người giỏi nhất, nhưng đừng bao giờ là người duy nhất."" Mục tiêu trong công việc không phải là trở thành người không thể thay thế, mà là tạo ra một ảnh hưởng lớn lao, được cảm nhận và đánh giá cao, nhưng không đến mức làm trì hoãn sự phát triển của chính bạn hay kìm hãm khả năng thích ứng của tổ chức. Bạn cần phải xuất sắc trong công việc của mình, nhưng đừng để sự thăng tiến hay việc bạn ra đi làm chậm lại tiến trình của nhóm hay công ty.
Một trong những nguy cơ lớn khi bạn theo đuổi mục tiêu trở thành người không thể thiếu là bạn có thể tự biến mình thành một ""người bồ câu"". Khi bạn trở thành nguồn kiến thức duy nhất hay là người duy nhất có thể thực hiện những nhiệm vụ quan trọng trong tổ chức, bạn vô tình tạo ra sự phụ thuộc không mong muốn. Điều này không chỉ hạn chế cơ hội thăng tiến của chính bạn, mà còn có thể khiến các lãnh đạo e ngại khi muốn thăng chức cho bạn, vì họ lo ngại sự vắng mặt của bạn sẽ tạo ra khoảng trống khó lấp đầy.
Hơn nữa, trong trường hợp có một sự cố đáng tiếc xảy ra, bạn không muốn trở thành người mà cả công ty phải gọi điện cầu cứu trong khi bạn đang nằm trên giường bệnh, phải làm việc từ xa!
Thay vì tập trung vào việc trở thành người duy nhất có thể hoàn thành một nhiệm vụ nào đó, bạn nên tập trung vào việc trở thành người giỏi nhất trong công việc của mình, đồng thời tạo dựng và phát triển văn hóa chia sẻ kiến thức và hợp tác trong nhóm. Điều này không chỉ giúp bạn duy trì vị trí vững chắc mà còn góp phần vào sự phát triển bền vững của tổ chức. Bạn cần phải đảm bảo rằng những kỹ năng và trách nhiệm của mình có thể chuyển giao cho người khác một cách dễ dàng, và rằng các đồng nghiệp của bạn có thể tiếp quản khi cần thiết. Bằng cách này, bạn không chỉ phát triển bản thân mà còn giúp nâng cao năng lực của nhóm và tổ chức. Bạn sẽ trở thành một nhà lãnh đạo truyền cảm hứng và trao quyền cho người khác, một phẩm chất quan trọng đối với những nhân viên có giá trị cao.
Khi bạn không có mặt, sự vắng mặt của bạn sẽ được cảm nhận, nhưng tổ chức vẫn sẽ tiếp tục phát triển. Tuy nhiên, việc này sẽ giúp mọi người nhận ra giá trị của bạn, đồng thời thể hiện rằng nhóm của bạn có thể hoạt động hiệu quả ngay cả khi không có sự hiện diện trực tiếp của bạn. Cách tiếp cận này không chỉ chứng tỏ năng lực của bạn mà còn thể hiện cam kết của bạn đối với sự bền vững và khả năng phục hồi của tổ chức.
Về bản chất, mục tiêu cuối cùng là đạt được sự xuất sắc mà không cần phải độc quyền. Hãy là người mang lại giá trị lớn lao cho tổ chức, nhưng đồng thời cũng phải chuẩn bị cho sự liên tục và khả năng phát triển của tổ chức. Khi bạn đạt được sự cân bằng này, bạn sẽ có thể tiến xa trong sự nghiệp, được lãnh đạo và đồng nghiệp ủng hộ, ngay cả khi họ mong muốn bạn tiếp tục ở lại công ty.