Tôi đã lãng phí 4 năm đại học của mình chỉ vì sự sợ hãi và trì hoãn. Hồi đó, tôi muốn đăng ký đi tình nguyện, tham gia mùa hè xanh nhưng lại sợ mệt, sợ nắng, sợ không quen ai nên cuối cùng chẳng dám đi. Cũng từng muốn đi làm thêm để có kinh nghiệm và thu nhập, nhưng chỗ tốt thì sợ phỏng vấn rớt, chỗ lương thấp lại thấy không đáng, nên tự nhủ: "Thôi, học xong rồi đi làm cũng chưa muộn."
Tôi từng nghĩ đến việc học tiếng Anh, nhưng trung tâm uy tín thì sợ tốn tiền, chỗ rẻ hơn lại lo chất lượng kém. Cứ chần chừ mãi, tự nhủ sẽ học sau, nhưng rồi chẳng bao giờ bắt đầu. Cứ thế, hết năm này đến năm khác, tôi an ủi bản thân rằng mình "còn tận 4 năm sinh viên cơ mà."
Rồi 4 năm ấy trôi qua một cách tẻ nhạt và vô nghĩa. Đến khi tốt nghiệp, tôi giật mình nhận ra mình chẳng có gì trong tay. Viết CV mà chẳng biết ghi gì ngoài thông tin cá nhân và trình độ học vấn. Trong khi bạn bè tôi đã có việc làm ổn định, kinh nghiệm đầy mình, bằng cấp, chứng chỉ, kỹ năng đều phong phú.
Họ có thể tự tin ghi vào CV: Tham gia ban tổ chức hội từ thiện, mùa hè xanh, đạt chứng chỉ tiếng Anh, kỹ năng mềm, từng cộng tác với các báo lớn, làm biên dịch viên, quản lý shop… Tất cả những điều đó tôi hoàn toàn có thể làm được, nếu như tôi không sợ sệt và trì hoãn.
Lúc ra trường, tôi mới hiểu tại sao nhà tuyển dụng luôn yêu cầu 1 năm kinh nghiệm cho sinh viên mới tốt nghiệp. Kinh nghiệm đó không phải ở đâu xa, mà chính là 4 năm đại học nếu bạn biết tận dụng. Nhưng tôi đã để nó trôi qua một cách lãng phí.
Bây giờ, tôi chỉ muốn nhắn nhủ các bạn sinh viên: Đừng để 4 năm tuổi trẻ trôi qua trong tiếc nuối như tôi. Hãy tham gia các hoạt động, học thêm kỹ năng, làm công việc bán thời gian, thử thách bản thân. Sai cũng không sao, vì tuổi trẻ là để thử và học từ những lần vấp ngã.
Cuộc sống không đáng sợ, đáng sợ nhất là không dám bước đi. Chậm cũng được, nhanh cũng không sao, miễn là bạn không đứng yên. Hãy sống hết mình để khi tốt nghiệp, bạn có thể tự hào về hành trình sinh viên của mình, thay vì ngồi tiếc nuối như tôi bây giờ. Đừng bỏ lỡ 4 năm đại học của bạn!