Sau một đêm kinh hoàng khi bạn tôi, Chris, cố gắng tự sát, tôi đã chứng kiến nỗi sợ hãi và bất lực khi không thể làm gì hơn ngoài việc bảo vệ cô ấy. Tôi luôn nghĩ rằng mình phải ở đó để giúp đỡ cô ấy, dù cho điều đó có ảnh hưởng đến công việc, sức khỏe và tâm trạng của tôi. Dần dần, tôi bắt đầu cảm thấy kiệt sức, lo lắng và mất ngủ. Những cuộc trò chuyện với Chris dần trở thành một gánh nặng, và tôi lo sợ cô ấy lại tự hại mình.
Một ngày, khi gặp một người hàng xóm khác, tôi cảm thấy hoảng loạn mà không rõ lý do. Tôi quyết định tìm đến một nhân viên tư vấn để giải tỏa nỗi lo âu. Trong cuộc trò chuyện, tôi nhận ra rằng mình cần sự xác nhận và sự chăm sóc cho chính mình. Anh ấy giúp tôi hiểu rằng mình không chỉ cần phải thừa nhận những cảm xúc của mình mà còn phải chăm sóc bản thân trước khi có thể giúp đỡ người khác.
Cuối cùng, tôi quyết định chuyển về sống với gia đình, nơi tôi có thể tìm lại sự an toàn và yêu thương. Tôi bắt đầu dành thời gian cho bản thân, chăm sóc sức khỏe, và thực hành các thói quen tốt. Đó là thời gian tôi học được rằng dù có yêu thương và muốn giúp đỡ ai đó, tôi không thể bỏ qua sự chăm sóc bản thân. Không thể mạo hiểm sức khỏe và hạnh phúc của chính mình chỉ vì người khác.
Tôi nhận ra rằng mình xứng đáng được giúp đỡ, và những cảm xúc của mình cũng quan trọng như bất kỳ ai khác. Sự bình an của bản thân là điều tiên quyết, và khi chúng ta chăm sóc chính mình, mới có thể hỗ trợ người khác một cách hiệu quả. Vì vậy, tôi đã học được rằng, đôi khi, để giúp đỡ người khác, điều đầu tiên và quan trọng nhất là giúp chính mình.