Khi tôi thức dậy ở tuổi 25, nhận ra con đường sự nghiệp của mình vẫn chỉ là một vòng tròn lẩn quẩn, tôi cảm thấy thật sự thất vọng. Tốt nghiệp đại học ngành kế toán, một ngành không thiếu cơ hội việc làm, vậy mà khi ra trường, tôi vác hồ sơ đi khắp nơi và nộp hàng chục bộ mà chẳng được gọi phỏng vấn. Tất cả các công ty đều yêu cầu kinh nghiệm, mà tôi, một người mới ra trường, thì lấy đâu ra kinh nghiệm?
Nhìn bạn bè xung quanh, ai cũng tìm được công việc nhờ các mối quan hệ, tôi càng cảm thấy lạc lõng và bối rối. Sau một thời gian dài tìm kiếm, tôi cũng phải chấp nhận làm một công việc trái ngành – bán hàng cho một công ty mỹ phẩm, chỉ để có thu nhập trang trải cuộc sống. Nhưng tôi không từ bỏ, tôi vẫn không ngừng nỗ lực tìm kiếm công việc kế toán phù hợp.
Cuối cùng, sau gần nửa năm loay hoay, tôi cũng tìm được một công việc kế toán. Tuy nhiên, công ty quá nhỏ, tôi lại phải làm thêm nhiều công việc khác không liên quan đến chuyên ngành. Lương thì thấp, công việc chẳng có gì thú vị. Tôi nhận ra, công ty lớn thì yêu cầu kinh nghiệm, công ty nhỏ thì không đào tạo thêm gì. Mỗi ngày trôi qua, tôi cảm thấy mình đang lãng phí thời gian và cơ hội.
Tới giờ, khi đã bước qua tuổi 25, tôi vẫn cảm thấy bế tắc. Con đường sự nghiệp của tôi vẫn chưa có điểm dừng, và tôi không biết phải làm gì để thoát ra khỏi cái vòng luẩn quẩn này. Chán nản, lo lắng, tôi chỉ có thể tự an ủi mình rằng sẽ phải cố gắng hơn nữa, nhưng liệu điều đó có đủ?