jobBox
Cẩm nang nghề nghiệp

Bạn bè rục rịch xin việc thì tôi nhận ra cần phải đi làm

Article Image

Khi bạn bè bắt đầu rục rịch xin việc, tôi mới giật mình nhận ra mình cũng cần phải đi làm. Mùa hè năm 2012, bạn bè tốt nghiệp, ai cũng hỏi tôi đã xin được việc chưa. Lúc đó tôi mới thực sự tỉnh ra: đã đến lúc phải đi làm thật rồi.

Năm 2010, tôi là sinh viên năm hai khoa Công nghệ thông tin, ham chơi, mê đá bóng, ăn nhậu, rớt môn liên miên, nhiều lần bị cấm thi. Tiền học phí không đủ đóng nên tôi bị buộc thôi học. Tôi từng đến xin xỏ thầy cô nhưng không được. Tôi giấu bố mẹ chuyện bị đuổi học và tiếp tục nhận tiền chu cấp.

Suốt hai năm sau đó, tôi sống vô định, sáng ngủ đến trưa, chiều uống trà, ăn mì gói, chém gió cùng hàng xóm. Nhờ có cái laptop bố mua, tôi bắt đầu mày mò học lập trình, mua cuốn Visual Basic, tự viết vài game chơi caro, bói tử vi. Vốn tiếng Anh cũng khá hơn, và tôi bắt đầu có chút tự tin để đi xin việc.

Tôi dành cả đêm viết CV và cover letter. Đọc lại, tôi tự thấy mình viết quá hay, chắc chắn nhà tuyển dụng sẽ bị thuyết phục. Thế nhưng, tôi đi phỏng vấn 4 công ty đầu tiên và… trượt cả 4.

Công ty thứ 5 phỏng vấn xong không hồi âm. Công ty thứ 6 khiến tôi ấm ức nhất. Người phỏng vấn nhìn tôi gầy gò, cao hơn 1m70 mà nặng chỉ 47 kg. Khi tôi chìa tay ra bắt, ông ta không bắt mà nhìn tay tôi xem có vết chích không, chắc nghĩ tôi là thằng nghiện.

Cuối cùng, tôi đặt hy vọng vào công ty thứ 7. Được mời phỏng vấn, tôi mừng lắm. Lần này tôi chuẩn bị kỹ càng: đầu tóc gọn gàng, quần áo chỉnh tề, giày sạch sẽ, và đặc biệt là ăn uống no bụng trước khi đi. Họ cho tôi ăn bánh, làm bài test tiếng Anh, test chuyên môn, rồi phỏng vấn trực tiếp. Tôi tự tin trả lời răm rắp, tràn trề hy vọng.

Nhưng ba ngày sau, tôi nhận được email báo trượt. Thất vọng tột cùng, tôi liều gửi email hỏi lý do. Họ trả lời rằng họ nghi ngờ thái độ làm việc của tôi, sợ tôi thuộc kiểu người dễ chán, làm vài hôm rồi nghỉ.

Đêm đó tôi suy nghĩ rất nhiều. Cuối cùng, tôi quyết định viết một email thật chân thành, bày tỏ mong muốn được làm việc với tất cả thành ý. Và rồi, nhà tuyển dụng đã nhận tôi.

Mức lương lúc đó là 5 triệu đồng – chẳng đáng là bao với nhiều người, nhưng với tôi, sau hàng loạt lần thất bại, đó là một cứu tinh.

Bây giờ, sau 5 năm làm việc, lương tôi đã là 12 triệu. Nhìn lại quãng thời gian vô định, tôi nhận ra một điều: khó khăn chỉ là thử thách, không gì là bế tắc mãi mãi. Quan trọng không phải là họ từ chối mình thế nào, mà là mình quyết tâm bám trụ ra sao.

Nếu ngày đó, tôi buông xuôi trong tuyệt vọng, có lẽ giờ tôi vẫn đang loay hoay tìm lối ra. Cuối cùng, tôi hiểu rằng người thành công không bao giờ từ bỏ, dù cho khó khăn có lớn đến đâu. Tôi luôn tin vào điều đó!

Bình luận

Chưa có bình luận nào

Từ khóa nổi bật

joxBox

Luôn nhận thông tin mới nhất
Từ chúng tôi

joxBox