Cách đây 4 tháng, thằng bạn thân của tôi nhắn tin lúc 1h sáng, bảo vừa gửi email xin nghỉ việc. Nó vui lắm, rủ tôi sáng mai đi cà phê ăn mừng vì cuối cùng cũng thoát khỏi công việc chán ngắt. Tôi chẳng biết nên vui hay buồn cho nó, chỉ biết mình mới làm việc được ba tuần, sáng mai còn phải thuyết trình nên đành từ chối.
Thế nhưng, sau 4 tháng thất nghiệp, nó hoàn toàn thay đổi. Khuôn mặt lúc nào cũng nhợt nhạt, mệt mỏi như người kiệt sức. Trước khi nghỉ việc, nó nghĩ mình sẽ có thời gian đi du lịch, khám phá những điều mới mẻ, rồi tìm được công việc tốt hơn hay thậm chí là khởi nghiệp. Nhưng thực tế không như mơ.
Trong thời gian thất nghiệp, nó suốt ngày cày phim, ăn ngủ và ở lì trong nhà đến mức muốn mọc rêu. Thỉnh thoảng, nó rủ tôi cùng vài người bạn đi cà phê để nói chuyện cho đỡ chán. Nhưng bạn bè đứa nào cũng bận rộn – người lo công việc, người chăm sóc gia đình, người thì cũng thất nghiệp nhưng chẳng còn tâm trạng tụ tập. Riết rồi chẳng còn ai muốn gặp nhau.
Không có ai chia sẻ, nó càng trở nên cáu gắt, bực bội và bế tắc. Nó kể với tôi rằng, trước đây là niềm tự hào của ba má, giờ thì cảm thấy mình là gánh nặng. Đến bữa cơm, dù ngồi cùng mâm, cả nhà cũng chẳng nói với nhau câu nào.
Tôi hỏi nó đã nộp đơn xin việc chưa, nó bảo có gửi vài nơi nhưng chưa thấy phản hồi. Tôi gợi ý thử quay lại công ty cũ, nó nói cũng nghĩ đến rồi nhưng chưa quyết định. Tôi hỏi có hối hận không, nó im lặng một lúc lâu rồi nhắn lại: "Chắc là có chút hối hận."
Câu chuyện của bạn tôi khiến tôi nhận ra một sự thật: không có cơn ác mộng nào khủng khiếp hơn cảnh thất nghiệp rồi mất luôn ý chí. Có thể công việc hiện tại của tôi không hoàn hảo, đôi lúc mệt mỏi, chán nản, nhưng ít ra nó giúp tôi tiếp tục tiến lên. Cuộc sống không phải lúc nào cũng như ý, nhưng thà cố gắng vượt qua còn hơn là buông xuôi và chìm trong bế tắc.