Dưới đây là phần diễn văn của Steve Jobs trong buổi lễ tốt nghiệp của Đại học Stanford năm 2005, với cách viết lại:
"Điều quan trọng là tìm ra những gì bạn yêu thích và sống như thể ngày mai là ngày cuối cùng của bạn… Tôi vô cùng vinh dự khi được đứng đây cùng các bạn, tại một trong những trường đại học danh giá nhất thế giới. Tuy nhiên, tôi xin chia sẻ với các bạn rằng, tôi chưa bao giờ học đại học. Hôm nay, tôi muốn kể cho các bạn nghe ba câu chuyện trong cuộc đời tôi. Chỉ vậy thôi, không có gì to tát, chỉ đơn giản là ba câu chuyện." – Đây là phần mở đầu bài phát biểu của Steve Jobs trong buổi lễ tốt nghiệp của Đại học Stanford vào năm 2005.
Câu chuyện thứ nhất: Kết nối những điểm mốc
Quyết định bỏ học đồng nghĩa với việc tôi không có tiền thuê nhà và phải ngủ nhờ trên sàn nhà trong phòng của một người bạn. Để kiếm tiền mua đồ ăn, tôi phải trả lại những chai Coca-Cola, và mỗi tuần tôi đi bộ 7 dặm để có một bữa ăn miễn phí tại Hare Krishna… Thời điểm đó, trường Reed là nơi duy nhất dạy về nghệ thuật chữ viết đẹp. Vì đã bỏ học, tôi quyết định tham gia lớp học này. Tôi học cách viết chữ có nét thanh, nét đậm, biến đổi khoảng cách giữa các nét chữ và cách trình bày bản in lớn… Đây là một môn học kết hợp giữa nghệ thuật và lịch sử, đẹp một cách tinh tế mà khoa học không thể tạo ra.
Lúc đó, tôi không nhận thấy gì đặc biệt về những gì mình học. Nhưng 10 năm sau, khi thiết kế hệ điều hành cho Macintosh, tất cả những gì tôi học được trong lớp chữ viết đẹp đã trở lại. Chúng tôi đã thiết kế để tích hợp các mẫu chữ nghệ thuật vào máy tính, và Macintosh trở thành máy tính đầu tiên có những phông chữ đẹp mắt. Sau đó, Windows sao chép những mẫu chữ này từ Mac và tất cả các máy tính đều sở hữu chúng. Nếu tôi không bỏ học và tham gia lớp học chữ viết đẹp, có lẽ không có những mẫu chữ này trong các máy tính ngày nay.
Tôi muốn nhắn nhủ rằng, bạn không thể biết liệu các điểm mốc trong quá khứ có kết nối với nhau trong tương lai hay không. Nhưng hãy tin rằng, một ngày nào đó, tất cả những điểm mốc sẽ tự kết nối lại. Hãy tin vào sự quyết tâm, vào vận mệnh và nhân quả, hoặc bất cứ điều gì bạn tin tưởng.
Câu chuyện thứ hai: Tình yêu và sự mất mát
Nếu Apple không sa thải tôi, có lẽ sẽ không có Pixar và bộ phim "Toy Story"… Mặc dù Apple có thể đã không còn tồn tại, nhưng tình yêu đối với công việc tôi làm vẫn luôn hiện hữu. Bị sa thải khỏi Apple là điều tuyệt vời nhất trong cuộc đời tôi… Wozniak và tôi đã bắt đầu Apple trong gara của bố mẹ tôi khi tôi 20 tuổi. Sau 10 năm, Apple từ một công ty với hai người trong một gara, đã phát triển thành công ty trị giá 2 tỷ USD với hơn 4 nghìn nhân viên. Nhưng khi tôi 30 tuổi, tôi bị sa thải. Làm sao có thể bị sa thải khỏi công ty mà chính mình sáng lập ra?
Khi Apple phát triển, tôi thuê một người mà tôi tin tưởng có thể cùng tôi lãnh đạo công ty. Tuy nhiên, quan điểm của chúng tôi về tương lai không giống nhau và cuối cùng tôi bị sa thải. Điều tôi đã theo đuổi suốt đời đột nhiên biến mất. Tuy nhiên, sau này tôi nhận ra, việc bị sa thải lại là điều tốt nhất từng xảy ra với tôi. Việc đó đã mở ra một chương mới trong cuộc sống, mang đến tự do và cơ hội sáng tạo. Sau 5 năm, tôi đã xây dựng NEXT và Pixar, tôi gặp người phụ nữ tuyệt vời, vợ tôi, và Pixar đã cho ra mắt bộ phim "Toy Story" – bộ phim hoạt hình đầu tiên. Sau này, Apple mua NEXT, tôi trở về với công ty cũ và những công nghệ của NEXT đã giúp Apple phục hồi.
Điều này giúp tôi nhận ra rằng, đôi khi trong cuộc sống, bạn sẽ gặp khó khăn, nhưng đừng đánh mất niềm tin. Tôi chắc chắn rằng chính tình yêu với công việc đã giúp tôi vượt qua khó khăn. Hãy tìm ra điều mình yêu và làm việc đó. Công việc sẽ chiếm phần lớn cuộc đời bạn, vì thế, hãy làm những gì bạn yêu thích và tin rằng đó là công việc tuyệt vời. Nếu bạn chưa tìm ra nó, hãy tiếp tục tìm kiếm và đừng bỏ cuộc. Trái tim sẽ mách bảo bạn khi bạn tìm thấy nó.
Câu chuyện thứ ba: Cái chết
Tôi sống mỗi ngày với cảm giác mình có thể sẽ chết bất kỳ lúc nào. Một buổi tối, tôi phải thực hiện một cuộc kiểm tra sinh thiết, bác sĩ đã đưa một ống qua cổ họng vào dạ dày, ruột và lấy mẫu mô từ tuyến tụy. Tôi rất bình tĩnh, nhưng vợ tôi sau đó kể rằng các bác sĩ mừng rỡ vì đây là một ca bệnh hiếm hoi có thể chữa khỏi bằng phẫu thuật. Và giờ tôi đã khỏe lại.
Khi đối diện với cái chết, tôi hiểu rằng đó là phần tất yếu của cuộc sống. Cái chết là điểm đến chung của tất cả chúng ta và là sự sáng tạo tuyệt vời của cuộc sống, giúp thế hệ trẻ tiến lên khi thế hệ già ra đi. Các bạn đang trẻ, nhưng không lâu nữa, các bạn sẽ già và cũng sẽ ra đi. Thời gian thuộc về các bạn, vì vậy đừng lãng phí thời gian sống cuộc sống của người khác. Đừng bị ràng buộc bởi những tín điều, đừng để ý kiến của người khác làm lu mờ đi quan điểm của chính mình. Hãy dũng cảm đi theo tiếng gọi của trái tim và trực giác, vì chúng sẽ dẫn bạn đến những gì bạn thật sự muốn trở thành.
Nhớ lại cuốn sách tôi đã đọc khi còn trẻ, trên bìa sau có một bức ảnh con đường vùng nông thôn dưới ánh bình minh, với dòng chữ "Hãy luôn khao khát. Hãy cứ dại khờ." Đó là lời chia tay mà tôi luôn cầu chúc cho chính mình. Hôm nay, khi các bạn tốt nghiệp và chuẩn bị bước vào cuộc sống mới, tôi cũng cầu chúc điều đó cho các bạn: "Hãy luôn khao khát. Hãy cứ dại khờ."