Hôm nay, tôi tình cờ nhận được tin nhắn từ một người anh thân thiết trong đại gia đình. Câu chuyện ban đầu chỉ là những lời hỏi thăm thường nhật, cho đến khi anh chia sẻ với tôi về một nỗi trăn trở:
"Nơi có nhà thì không có công việc, nơi có công việc lại không có nhà!"
Đọc dòng tin ấy, tôi chợt lặng người. Có lẽ đây cũng là câu hỏi không chỉ anh, mà rất nhiều người trẻ như chúng tôi từng day dứt. Tôi đáp lại:
"Rồi đến một lúc nào đó, mình mới nhận ra công việc hay danh vọng vẫn có thể kiếm lại được. Nhưng ba mẹ thì không!"
Cuộc trò chuyện ngắn ngủi ấy kết thúc khi chẳng ai tìm được câu trả lời thỏa đáng. Nhưng cả hai chúng tôi đều hiểu rằng, đó chính là lý do dù đã dừng chân nơi thành phố hoa lệ, chúng tôi vẫn chẳng thể nào có được một giấc ngủ thật ngon như khi ở nhà.
Nhà – Nơi Không Cần Đắn Đo, Cân Nhắc
Nhà là nơi mỗi khi trở về, ta chẳng cần phải đắn đo suy nghĩ hay dè chừng bất kỳ điều gì. Bữa cơm tối không chỉ là những món ăn quen thuộc mẹ nấu mà còn là sự ấm áp, là tình thương được gửi gắm qua từng chén cơm, ly nước. Ở đó, ta không phải nhìn sắc mặt ai để nhún nhường, cũng chẳng cần giữ kẽ hay cố gồng mình để làm hài lòng bất kỳ ai.
Về nhà, không có ai gọi ta dậy sớm chỉ để lo đi làm kẻo trễ, không có những áp lực của công việc đè nặng trên vai. Dù có xanh xao, gầy đi đôi chút, mẹ cũng chẳng trách mắng, mà chỉ lặng lẽ chuẩn bị thêm đồ ăn ngon, dúi vào tay ít bánh kẹo, sợ con đi xa lại chẳng có gì ăn.
Nhà là nơi mà mỗi cuộc gọi về, ta luôn nhận được câu trả lời đầy yêu thương:
“Nhà khỏe lắm con! Ba mới kéo được ít tôm, giăng được ít cá, mẹ để dành cho tụi bây về ăn.”
Kể cả khi mẹ có ốm, bà cũng chỉ cười xòa bảo rằng vài hôm là khỏe. Chỉ đến khi mọi chuyện đã qua, ta mới hay mẹ từng mệt đến thế nào, chỉ là bà không muốn con cái phải lo lắng.
Gia đình tôi chưa bao giờ khá giả, nhưng chúng tôi chưa từng cảm thấy thiếu thốn bất cứ điều gì, nhất là tình yêu thương. Ba mẹ luôn cố gắng chia đều tình cảm cho tất cả các con. Đứa nhỏ nhất được cưng chiều nhiều hơn để có một tuổi thơ đẹp đẽ. Đứa đến tuổi đi học thì phải rèn luyện sự tự lập, quen dần với môi trường mới. Những ai bước vào độ tuổi dậy thì lại được ba mẹ và anh chị trong nhà cùng nhau động viên, sẻ chia, để giúp con vượt qua những biến động đầu đời.
Chúng Tôi Chọn Lập Nghiệp Xa Nhà…
Chúng tôi rời xa gia đình để tìm kiếm một tương lai ổn định hơn, để tự lập và khẳng định bản thân. Cuộc sống nơi thành phố không phải lúc nào cũng suôn sẻ, có những lúc vấp ngã, có khi bất lực đến phát khóc giữa đêm khuya. Nhưng mỗi lần nhìn bức ảnh ba mẹ mỉm cười trong ngày mình tốt nghiệp, những mệt mỏi dường như vơi đi phần nào. Bởi chúng tôi hiểu rằng, chỉ cần cố gắng, ba mẹ mới có thêm một chút thời gian để an tâm nghỉ ngơi.
Có những lúc tưởng chừng như kiệt sức, nhưng gia đình chính là điểm tựa giúp chúng tôi không từ bỏ. Chỉ cần nghĩ đến ngày có thể trở về với một chút thành công trong tay, lo cho ba mẹ bớt vất vả, ta lại có thêm động lực để tiếp tục bước đi.
Nhưng Mạnh Mẽ Đến Mấy, Cũng Có Lúc Muốn Về Nhà…
Thời gian trôi qua, mái tóc mẹ đã điểm thêm những sợi bạc, đôi mắt ba cũng không còn tinh anh như ngày trước. Chúng tôi vẫn luôn hứa hẹn rằng, chỉ cần ổn định công việc, có chút vốn liếng, sẽ lập tức trở về để ở bên cạnh chăm sóc ba mẹ. Nhưng cái gọi là “thành công” ấy đến nay vẫn chưa thành hình, và chúng tôi vẫn chưa dám từ bỏ tất cả để trở về.
Ở quê, có gia đình, có ba mẹ, nhưng chắc gì đã có công việc?
Người ta lần lượt rời đi, bán hết đất đai, ruộng vườn để tìm một cuộc sống ổn định hơn nơi thành thị. Quê tôi dù ngày một đông đúc, nhưng mức sống vẫn chẳng cao hơn là bao. Nếu trở về, liệu chúng tôi có thể tiếp tục công việc hiện tại hay không? Hay rồi lại bắt đầu lại từ con số 0, mải miết đi tìm một hướng đi mới?
Có lẽ vì thế mà chúng tôi vẫn còn chần chừ, lần lữa hết ngày này qua tháng khác. Nhưng cũng đồng thời, ba mẹ ngày một già đi…
Và Tôi Nghĩ Đến Một Câu Chuyện
Tôi từng nghe về một gia đình nọ.
Người chị cả đã lấy chồng xa, còn cậu em út cũng đi làm ăn xa để gửi tiền về cho mẹ. Ngày nào mẹ con cũng gọi điện tâm sự, kể nhau nghe đủ thứ chuyện trên đời. Nhưng rồi, một ngày nọ, cậu con trai ấy bất ngờ đột quỵ và ra đi mãi mãi.
Đồng nghiệp kể rằng, ngày nhìn thấy đoàn xe tang đưa con trở về, người mẹ như chết lặng. Đôi mắt từng ngày chờ mong con nay trở nên vô hồn, chẳng còn nước mắt để rơi.
Câu chuyện ấy khiến tôi rùng mình, không dám nghĩ xa hơn. Nhưng tôi hiểu rằng, cuộc đời này vốn vô thường. Không ai biết trước được điều gì sẽ xảy ra. Nếu có thể lựa chọn, hãy chọn điều khiến bản thân không phải hối tiếc về sau.
Vì không ai muốn một ngày nào đó, khi thời gian chẳng thể quay trở lại, ta lại nói: "Giá như hôm ấy, mình đã về nhà sớm hơn..."