Câu chuyện này quay trở lại khi con trai lớn của tôi (bây giờ đã 15 tuổi) chỉ mới là một đứa trẻ tập đi. Khi đó, tôi đã có bài phát biểu chính tại BlogWorld Expo, nơi tôi chia sẻ cách con trai mình đã nhắc nhở tôi về một nguyên tắc quan trọng để viết blog thành công.
Rất nhiều người đã nói với tôi rằng họ rất thích câu chuyện này và cảm thấy nó thực sự có ý nghĩa. Vì vậy, tôi nghĩ rằng mình nên chia sẻ lại câu chuyện này trên blog.
Hy vọng bạn sẽ cảm nhận được sự thông thái từ cậu con trai bốn tuổi của tôi.
Bản ghi của câu chuyện "Hãy Nói Với Thế Giới Một Điều Quan Trọng"
Khoảng ba tháng trước, tôi đang ngồi trước bàn làm việc của mình, gõ bài viết blog vào buổi chiều – khoảng ba giờ rưỡi hoặc bốn giờ.
Ở nhà tôi, khoảng thời gian này trong ngày thường khá hỗn loạn. Tôi có một cậu con trai bốn tuổi rưỡi và một cậu bé hai tuổi rưỡi. Sau một giấc ngủ ngắn và một ngày dài, chúng có xu hướng trở nên hiếu động và nghịch ngợm. Thường thì tôi sẽ nghe thấy tiếng la hét, tiếng cười đùa vang lên, rồi có khi nghe tiếng chân chạy ào xuống hành lang về phía phòng làm việc của tôi. Cánh cửa bật mở, và mọi thứ trở nên hỗn loạn – dây cáp bị giật ra, con tôi yêu cầu tôi quay video cho chúng, và vô số trò nghịch ngợm khác. Đó là một khoảnh khắc vui nhộn nhưng cũng có chút căng thẳng vào buổi chiều.
Nhưng hôm đó thì khác. Tôi nghe thấy tiếng bước chân đi dọc hành lang về phía phòng mình, nhưng không có tiếng hét hay cười đùa kèm theo. Chỉ là những bước chân nhỏ nhẹ nhàng.
Sau đó, tôi nghe thấy tiếng tay nắm cửa kêu cót két và cánh cửa từ từ mở ra. Từ khóe mắt, tôi thấy cậu con trai bốn tuổi của tôi, Xavier, đứng ở cửa. Tôi không quay lại – tôi muốn xem thằng bé sẽ làm gì.
Nó nhẹ nhàng quỳ xuống, rồi nằm sấp xuống và bắt đầu bò vào phòng theo kiểu của một người lính.
Xavier có một suy nghĩ khá ngây thơ: nếu nó không nhìn thấy ai, thì không ai có thể nhìn thấy nó. Vì vậy, nó cúi đầu xuống thấp hết mức có thể và bắt đầu bò vào phòng. Nó bò ngang qua bên phải tôi, rồi bò ngang ngay trước bàn làm việc – hoàn toàn nằm trong tầm mắt tôi, nhưng nó lại nghĩ rằng mình đang "tàng hình". Sau đó, nó tiếp tục bò qua bên trái tôi, rồi nhẹ nhàng đứng dậy phía sau lưng tôi.
Tôi có thể cảm nhận được sự hiện diện của nó ngay sát vai mình khi vẫn tiếp tục gõ bài viết. Nó đứng yên khoảng 30-40 giây, chỉ lặng lẽ quan sát.
Rồi tôi cảm thấy nó hơi nghiêng người về phía tôi, hơi thở ấm áp của nó chạm vào cổ và tai tôi. Sau đó, nó thì thầm:
"Ba ơi, ba đang làm gì thế?"
Rồi nó lùi lại một chút.
Tôi không biết bạn đã bao giờ cố gắng giải thích về blog cho một đứa trẻ bốn tuổi chưa, nhưng đó thực sự là một điều không dễ dàng. Tôi đơn giản trả lời:
"Ba đang viết một thông điệp gửi đến thế giới."
Xavier có vẻ chấp nhận câu trả lời đó.
Lại một khoảng lặng.
Rồi một lần nữa, nó ghé sát vào tai tôi và thì thầm:
"Ba ơi, nhớ nói với thế giới một điều quan trọng nhé."
Sau đó, nó lùi lại, quỳ xuống, bò trở ra khỏi phòng giống như lúc vào, rồi nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Khoảnh khắc đó thật kỳ lạ. Một phần, tôi không hiểu tại sao hôm nay nó không ở trong trạng thái hiếu động như thường lệ. Nhưng khi tôi nghĩ về những gì con trai mình đã nói, tôi chợt nhận ra rằng, lời nhắc nhở ấy thật sự có ý nghĩa.
Hãy Nói Với Thế Giới Một Điều Quan Trọng
Tôi đã viết blog suốt tám năm và luôn muốn chia sẻ điều gì đó có ý nghĩa. Tôi luôn có động lực giúp đỡ người khác. Nhưng khi công việc viết blog trở thành nguồn thu nhập chính, tôi cũng bị cuốn vào những mục tiêu khác – kiếm tiền, xây dựng uy tín, tạo dựng thương hiệu cá nhân.
Và chính khoảnh khắc Xavier thì thầm: "Ba ơi, nhớ nói với thế giới một điều quan trọng nhé", điều đó khiến tôi suy nghĩ rất nhiều.
Đó chính là lý do tôi bắt đầu viết blog ngay từ đầu. Và cũng chính là bí quyết giúp tôi thành công.
Những lần tôi viết ra những điều thật sự quan trọng, thay vì chỉ tập trung vào lợi nhuận, đó là lúc blog của tôi thực sự phát triển. Những bài viết giải quyết vấn đề của người đọc, những bài viết có ý nghĩa thực sự – đó là những bài viết mà mọi người phản hồi tích cực nhất. Và cũng chính những bài viết ấy mới là nền tảng cho một blog thành công, ngay cả về mặt tài chính.
Vì vậy, thông điệp mà tôi muốn gửi đến bạn hôm nay chính là điều mà Xavier đã nhắc nhở tôi:
💡 Hãy nói với thế giới một điều quan trọng.
Là một blogger, không gì tuyệt vời hơn khi biết rằng mình đang tạo ra sự khác biệt. Và nếu bạn đang làm điều gì đó có giá trị, có ý nghĩa với mọi người, bạn sẽ xây dựng được một blog đáng tin cậy – một blog mà độc giả sẽ quay lại, tin tưởng, và trân trọng.
Vậy nên, từ chính lời của cậu con trai bé nhỏ (nay đã cao hơn tôi) – Hãy nhớ nói với thế giới một điều quan trọng!