Tuần này, tôi muốn chia sẻ với bạn về một vấn đề mà ai trong chúng ta cũng từng gặp phải – đó là sự trì hoãn. Đồng thời, tôi sẽ nói về cách vượt qua nó để bạn có thể tiến xa hơn, không chỉ trong việc viết blog mà còn trong nhiều lĩnh vực khác của cuộc sống.
Chúng ta đều có tiềm năng để làm được những điều tuyệt vời. Nhưng thật đáng tiếc, nhiều lúc chúng ta lại để mọi việc chậm trễ cho đến phút cuối cùng. Tệ hơn nữa, có những việc ta trì hoãn lâu đến mức... cuối cùng chẳng bao giờ thực hiện được.
Câu Chuyện Từ Thời Thơ Ấu
Khi tôi khoảng năm tuổi, mẹ thường cho tôi 20 xu vào mỗi sáng thứ Sáu như một khoản tiền tiêu vặt. Nhưng để nhận được nó, tôi phải hoàn thành việc dọn dẹp phòng và một vài công việc lặt vặt trong tuần. Nếu đến 8:30 sáng thứ Sáu mà mọi việc chưa xong, thì tôi không được nhận tiền – đơn giản thế thôi.
Tôi có giữ phòng mình sạch cả tuần không? Dĩ nhiên là không rồi. Và vì thế, cứ đến 8:25 sáng thứ Sáu, tôi lại cuống cuồng dọn dẹp với hy vọng kịp trước hạn chót.
Lúc đó, mẹ tôi bắt đầu nói một câu mà tôi không bao giờ quên:
“Cuộc sống của con sẽ tốt đẹp hơn nếu con hành động thay vì né tránh những việc cần làm.”
Câu nói đó cứ lặp đi lặp lại trong suốt thời đi học của tôi, khi mà tôi trì hoãn mọi thứ – từ bài tập về nhà, ôn thi, cho đến việc đến chỗ làm. Tôi luôn để mọi thứ đến sát giờ mới làm, tạo nên những chuỗi ngày bận rộn trong căng thẳng và áp lực.
Hạn Chót – Thực Tế và Tưởng Tượng
Trong cuộc sống, chúng ta đều có những hạn chót phải tuân theo. Đối với nhiều người, hạn chót chính là lý do duy nhất khiến họ hành động. Cá nhân tôi, đó là cách tôi hoàn thành bài thuyết trình cho hội thảo, trả thuế đúng hạn, hay thậm chí mua quà Giáng Sinh cho vợ.
Nhưng có những việc dường như chẳng có hạn chót nào rõ ràng, nên chúng ta cứ “để đó làm sau”. Ví dụ như sức khỏe – chúng ta biết mình nên ăn uống lành mạnh, nên tập thể dục... nhưng đa phần chỉ thật sự quan tâm khi đã lớn tuổi hoặc có vấn đề sức khỏe.
Blogging cũng giống như vậy. Việc bắt đầu một kênh podcast hay YouTube không có ai thúc ép bạn, không có thời hạn phải hoàn thành. Chính vì thế, nếu bạn không tự đặt ra hạn chót cho mình, bạn sẽ mãi không bắt đầu.
Chiếc Sổ Tay Và Những Mục Tiêu Bị Bỏ Lỡ
Tôi có một ngăn kéo chuyên đựng sổ tay. Trong suốt hơn 20 năm qua, tôi luôn mang theo sổ khi tham dự các hội thảo để ghi chú và lên kế hoạch.
Một ngày nọ, tôi tình cờ tìm thấy cuốn sổ từ năm 2009. Nó đầy ắp những ghi chép hữu ích, nhưng trang gần cuối lại đặc biệt hơn: “Mục tiêu năm 2010 – Bắt đầu podcast.”
Tôi thậm chí còn ghi rõ nội dung podcast sẽ là gì, tần suất phát hành ra sao... Thế nhưng năm đó, tôi không bắt đầu podcast.
Lý do? Tôi sợ. Tôi lo lắng. Tôi viện đủ mọi cớ: không biết thiết lập thế nào, chưa có micro phù hợp, không giỏi nói chuyện, sợ giọng nói của mình khiến người khác khó hiểu...
Năm 2011, tôi lại viết “bắt đầu podcast” vào danh sách mục tiêu. Nhưng rồi năm đó còn bận rộn hơn. Những lý do trì hoãn lại tái xuất.
Tôi tiếp tục viết mục tiêu đó vào danh sách năm 2012, 2013, 2014, và cả 2015. Càng để lâu, tôi càng khó phá vỡ chuỗi trì hoãn này.
Câu Hỏi Đã Thay Đổi Tất Cả
Năm 2015, tôi tham gia hội thảo Tropical Think Tank tại Philippines. Vì muốn ở nhà mừng Ngày Của Mẹ nên tôi đến muộn, chỉ kịp tham gia buổi networking vào ngày áp chót.
Lúc đó, tôi vừa jetlag, vừa là người mới giữa một nhóm đã quen nhau từ trước. Tôi gặp Lane Kennedy – người rủ tôi chơi bi-da cùng vài người khác. Trong lúc chơi, Lane hỏi tôi về mục tiêu năm nay.
Dưới ảnh hưởng của mệt mỏi và vài lon bia, tôi buột miệng:
“Tôi sẽ bắt đầu một podcast.”
Cô ấy tỏ ra hứng thú và hỏi thêm chi tiết. Rồi cô hỏi một câu khiến tôi không bao giờ quên:
“Khi nào anh sẽ làm điều đó?”
Tôi đáp mà chẳng nghĩ nhiều:
“Tôi sẽ ra mắt nó vào ngày 1 tháng 7.”
Lúc đó chỉ còn 6 tuần!
Bắt Đầu Cuối Cùng Đã Đến
6 tuần là khoảng thời gian điên rồ để chuẩn bị podcast, nhất là khi phần lớn nhóm của tôi đang bận dự án khác. Tôi buộc phải tự học tất cả – cách thu âm, chỉnh sửa, thiết bị cần dùng...
Nhưng điều kỳ diệu đã xảy ra: việc công khai mục tiêu của mình và đặt ra thời hạn cụ thể đã phá tan chuỗi trì hoãn.
Tháng 7 năm 2015, podcast chính thức ra mắt và thành công vượt mong đợi – mỗi tập có khoảng 30.000 lượt tải. Nhờ podcast, tôi có thêm nhiều cơ hội kết nối, trò chuyện, và giúp đỡ cộng đồng của mình.
Dẹp Hết Những Gì Trì Hoãn
Sau podcast, tôi tiếp tục xử lý những việc đã trì hoãn lâu ngày – ví dụ như thiết kế lại website. Một nhiệm vụ khác cũng khiến tôi chần chừ suốt 10 năm chính là viết bài hướng dẫn “Cách bắt đầu một blog”.
Tôi luôn né tránh vì sợ mình không đủ kỹ thuật, sợ bị sai, sợ bị đánh giá. Trong nhiều năm, tôi thậm chí không viết nổi một dòng nào về việc này – mặc dù đó chính là bước đầu tiên của hành trình viết blog.
Cho đến khi tôi thật sự ngồi xuống và bắt đầu gõ...
Tôi nhận ra: “Mình hoàn toàn có thể viết bài này!” Và cuối cùng, bài “Cách bắt đầu một blog” đã ra đời.
Bài viết được chia sẻ rộng rãi, xuất hiện ở trang “Bắt đầu từ đây”, và mang lại thu nhập mỗi ngày từ các liên kết tiếp thị. Mỗi lần nhận email báo có hoa hồng, tôi lại tự hỏi: “Tại sao mình không viết nó sớm hơn?”
Đừng Để Mình Hối Hận
Lý do tôi viết bài này là vì tôi không muốn bạn phải nuối tiếc. Có những điều bạn có thể bắt đầu từ hôm nay, nhưng bạn lại đang trì hoãn vì sợ hãi, vì chưa sẵn sàng, hoặc vì... chưa có hạn chót.
Đừng chỉ lập kế hoạch. Hãy đặt ra thời hạn. Và cam kết thực hiện.
Vậy còn bạn thì sao?
Bạn đang trì hoãn điều gì?
Hãy chia sẻ dưới phần bình luận – và nếu bạn dũng cảm, hãy nói rõ khi nào bạn sẽ hoàn thành nó.
Nếu bạn muốn mình giúp viết phần kết luận hấp dẫn hơn hoặc tạo phiên bản ngắn gọn cho chia sẻ mạng xã hội, cứ nói nhé!