jobBox
Định hướng nghề nghiệp

Làm sếp có thật sự là sướng, làm nhân viên có thật sự là khổ?

Article Image

Vừa rồi, tôi lại tiễn thêm một nhân viên ra đi. Nói không buồn thì là dối lòng, nhưng cũng chẳng thể níu kéo khi mọi thứ không còn phù hợp. Tôi không biết họ nghĩ gì về tôi hay về tổ chức này, nhưng có một điều chắc chắn: chẳng lãnh đạo nào muốn sa thải nhân viên chỉ vì cảm xúc cá nhân.


Nhiều người nghĩ làm sếp là sướng, ngồi chỉ tay năm ngón, thích đuổi ai thì đuổi. Nhưng nếu quản lý theo cảm xúc, không khéo léo, thì sớm muộn cũng thất bại. Mỗi quyết định của tôi đều dựa trên hiệu quả công việc và lợi ích của công ty. Doanh nghiệp tồn tại để tạo ra lợi nhuận, và tôi không thể giữ lại một gốc rễ không còn giúp cây phát triển.


Vốn quý nhất của tôi là con người, nhưng không phải ai cũng đủ năng lực và tinh thần để đồng hành. Tôi cần những người chủ động, biết nhìn vào thất bại để vươn lên, chứ không phải người trì hoãn, đùn đẩy trách nhiệm. Người giỏi luôn bận rộn, làm A xong nghĩ tới B, C, thậm chí nếu không kịp thì biết phân chia công việc. Còn người kém năng lực? Lúc nào cũng đợi nhắc, việc tồn đọng ngày qua ngày, rồi than trách công ty chèn ép.


Nhiều nhân viên nghĩ mình không được trọng dụng, nhưng họ đâu hiểu rằng, người có năng lực, nỗ lực vượt qua trách nhiệm mới xứng đáng được “chăm bón” để phát triển. Còn người chỉ ngoan, hiền, làm đúng việc được giao, thì tôi chỉ có thể giao việc vừa sức, nâng dần mức độ để họ tiến bộ. Tiếc là không ít người bỏ cuộc ngay từ đầu, cho rằng tôi không có tầm nhìn, rồi giận dỗi, thụ động, tự tạo ác cảm với sếp.


Thực ra, tôi chẳng muốn khoảng cách giữa sếp và nhân viên xa đến vậy. Chỉ mong họ hiểu rằng, nếu không đủ cố gắng, tôi cũng không thể giữ lại, dù làm lãnh đạo, sa thải ai chưa bao giờ là chuyện dễ dàng hay sung sướng. Nếu có niềm vui, thì đó là khi nhân viên chủ động xin thêm việc, hào hứng cống hiến cho tổ chức mà tôi đang dẫn dắt.


Đúng, làm sếp có cái "sướng": lương cao, quyền quyết định, mối quan hệ rộng. Nhưng cái giá cho sự “sướng” ấy là trách nhiệm nặng nề. Tôi phải đảm bảo tổ chức vận hành trơn tru, dẫn dắt cả đội vượt qua khó khăn, chứ không thể buông bỏ hay chỉ đạo bừa.


Mỗi lần tiễn ai đó, tôi luôn tự hỏi: “Liệu mình có sai không?” Nhưng sau cùng, tôi nhận ra: nếu ngay từ lúc đặt bút ký hợp đồng, nhân viên đã không xác định rõ trách nhiệm, không đủ lửa để cháy cùng công ty, thì chia tay là điều tất yếu.


Vậy nên, đừng vội than khổ hay trách sếp. Làm tốt, chủ động, cống hiến thì chẳng ai nỡ từ bỏ bạn. Còn nếu chỉ làm cho xong trách nhiệm, thì dù sếp có muốn giữ cũng chẳng thể giữ nổi. Thế thôi.

Bình luận

Chưa có bình luận nào

Từ khóa nổi bật

joxBox

Luôn nhận thông tin mới nhất
Từ chúng tôi

joxBox