Từ trước đến giờ, mình chưa bao giờ muốn — và cũng không có nhu cầu — tham gia vào drama hay những trò chính trị công sở. Đơn giản là vì mình thấy nó lãng phí thời gian và năng lượng. Mình đến công ty để làm việc, để học hỏi, để tạo ra giá trị – chứ không phải để chọn phe, để nghe ngóng ai nói gì sau lưng ai, hay để giả vờ thân thiết rồi sau đó quay lưng nói xấu. Mình chọn làm việc với tinh thần trung lập, không hùa theo ai, không phản đối ai – chỉ tập trung vào nhiệm vụ của bản thân và giữ một môi trường làm việc chuyên nghiệp.
Dĩ nhiên, sự trung lập đó đôi khi bị hiểu sai. Có người giận, có người thất vọng vì mình không "đứng về phía họ". Nhưng mình không thể đứng về phía ai chỉ vì họ cần một người bênh vực. Công bằng mà nói, phần lớn những mâu thuẫn ấy đều không thật sự cần thiết, và cũng chẳng đáng để mình phí công chen vào. Trong mắt mình, thời gian là tài sản quý giá nhất – và mình chọn dành nó cho những điều tích cực hơn là để sa đà vào chuyện nội bộ nhiễu nhương.
Khi chuyển sang làm tự do, mình càng thấm thía giá trị của sự yên tĩnh và tập trung. Không còn bị kéo vào những cuộc nói chuyện bên lề, không phải dè chừng hay đọc vị tâm trạng ai mỗi ngày, mình có thể toàn tâm toàn ý phát triển kỹ năng, cải thiện bản thân, và tạo ra giá trị thực. Mình học được cách chọn lọc các mối quan hệ, chỉ giữ lại những kết nối tử tế, không drama, không vụ lợi.
Nhưng khi bước vào vai trò quản lý, mình lại phải đối diện với một thực tế rõ ràng: tổ chức nào cũng có vấn đề. Có người không thích ai đó chỉ vì... người đó quá giỏi. Có người mang ego quá lớn, muốn mọi thứ phải xoay quanh mình. Có người thì chỉ cần một chuyện nhỏ cũng làm lớn lên để được chú ý. Ghen tị, mâu thuẫn ngầm, drama... không thiếu. Và mình hiểu một điều: nếu cứ mãi lo lắng cho cảm xúc của từng người, thì sẽ chẳng còn thời gian để làm việc.
Vậy nên mình chọn buông. Không can thiệp vào drama. Không ngồi "babysit" cảm xúc của người lớn. Ai cũng có bộ não, trái tim, và sự lựa chọn riêng – không ai có trách nhiệm phải dỗ dành người khác mãi. Mình tin rằng, một tổ chức lành mạnh không phải là nơi không có mâu thuẫn, mà là nơi mỗi người đủ trưởng thành để tự xử lý cảm xúc cá nhân và tôn trọng tập thể.
Thái độ này đôi khi khiến mình bị đánh giá là lạnh lùng, khó gần, hoặc "không có tình người". Nhưng mình không thể hy sinh hiệu quả và sự an yên chỉ để duy trì sự hài lòng giả tạo. Ít nhưng chất lượng, sâu sắc nhưng thẳng thắn – với mình, vậy là đủ.
Cuối cùng, mình vẫn giữ nguyên tắc: không rảnh để dỗ dành ai cả. Vì dỗ người này thì sẽ phải dỗ người khác. Mà mình thì có công việc, có mục tiêu, và có một cuộc sống để sống cho chính mình.