Hiện diện – món quà lớn nhất bạn có thể trao cho chính mình và cuộc sống
Trong buổi ra mắt sách “Chào ngày mới”, tôi nhận được một câu hỏi khiến mình suy ngẫm:
“Nếu cuộc sống của mình không được như những người thành công khác, thì có đáng buồn không?”
Tôi trả lời rằng: mỗi người trong chúng ta đều có một hành trình và sứ mệnh riêng biệt. Không ai giống ai. Có người nổi bật trước công chúng, có người lặng lẽ vun đắp tổ ấm. Có người tạo ra những thay đổi lớn lao, có người kiên trì với những điều nhỏ nhặt nhưng tử tế mỗi ngày. Tất cả đều quý giá.
Tôi chưa từng nghĩ rằng cuộc sống của mình "hơn" ai. Tôi chỉ đơn giản là sống đúng với nhịp điệu của bản thân. Tôi ngưỡng mộ những người nổi tiếng, nhưng tôi cũng vô cùng trân trọng những người bình dị – như một học trò âm thầm học nghề làm tàu hũ, miệt mài từng công đoạn để tạo ra món ăn ngon lành và chân thành. Hay những người mẹ, người vợ, người chồng – chọn hy sinh thầm lặng để gìn giữ một mái nhà. Tôi cũng học được rất nhiều từ những người có khả năng hiện diện, biết lắng nghe và chữa lành – không bằng lời nói hào nhoáng, mà bằng sự hiện diện ấm áp, nhẹ nhàng nhưng đầy sức mạnh.
Có một câu nói mà tôi rất tâm đắc:
“90% cuộc sống là sự hiện diện.”
Bạn có thể ở ngay trong một căn phòng, đối diện với người thân, tay cầm ly cà phê, mắt nhìn màn hình, nhưng tâm trí đã bay đi đâu đó. Bạn có thể hoàn thành hàng chục công việc mỗi ngày, nhưng lại cảm thấy trống rỗng vì bạn không thực sự hiện diện.
Hiện diện không phải là điều tự nhiên mà có. Nó là một năng lực cần được rèn luyện mỗi ngày – giống như cơ bắp, nếu không luyện tập, nó sẽ yếu đi. Nếu bạn đang tìm cách kết nối lại với chính mình và thế giới xung quanh, hãy bắt đầu từ ba câu hỏi đơn giản này:
1. Tôi có thực sự tập trung vào việc mình đang làm, người mình đang nói chuyện không?
Bạn có đang nhìn người đối diện bằng ánh mắt toàn tâm? Hay bạn đang nghĩ về email chưa trả lời, deadline chưa xong, hay việc cần làm sau buổi gặp?
Đừng để cơ thể hiện diện mà tâm trí thì vắng mặt.
2. Tôi có đang “tua nhanh” cuộc đời mình không?
Nhiều người sống như đang xem phim ở chế độ x2 – ăn vội, nói vội, sống vội. Luôn lo nghĩ về tương lai hoặc tiếc nuối quá khứ, trong khi hiện tại cứ lặng lẽ trôi đi.
Hãy sống chậm lại, để cảm nhận tiếng chim hót, nụ cười của người thân, mùi cà phê buổi sáng, và cả nhịp tim của chính mình.
3. Tôi có đang sống thật với cảm xúc của mình không?
Bạn có cho phép mình cảm thấy buồn khi cần buồn, vui khi thực sự vui, tức giận khi bị tổn thương? Hay bạn đang giấu nhẹm cảm xúc, hoặc cố gắng tỏ ra “ổn” mọi lúc?
Mỗi cảm xúc – dù tích cực hay tiêu cực – đều mang trong mình một bài học, một lời nhắn từ bên trong.
Hiện diện là cách bạn quay về với bản thân. Là cách bạn thực sự sống chứ không chỉ tồn tại. Khi bạn hiện diện, mọi điều bạn làm – dù là lắng nghe ai đó, rửa bát, đọc sách, hay đi bộ – đều trở nên có ý nghĩa.
Hãy nhớ: bạn không cần phải làm gì vĩ đại để trở nên “đáng sống”.
Chỉ cần bạn hiện diện, sống thật, yêu thương và chân thành – thế là đủ.