Khi tôi nhận được email từ bạn thân đang sống ở Đà Nẵng, tôi không khỏi nhớ lại thời tuổi trẻ của mình. Lúc 19 tuổi, chúng tôi vô lo và liều lĩnh, chẳng ngại gì bất trắc. Hai đứa thường đi xe máy từ Hồ Chí Minh ra Vũng Tàu, lang thang các tỉnh miền Tây dù không quen biết ai, không lo lắng gì. Nhưng giờ, ở tuổi 30, cuộc sống không còn như vậy. Tôi phải suy nghĩ kỹ càng trước mọi quyết định, từ việc đi du lịch đến việc xin nghỉ phép ở công ty. Tôi lo lắng công việc, không thể vô lo như trước nữa.
Mệt mỏi, đôi khi tôi muốn buông bỏ tất cả để nghỉ ngơi, nhưng công việc vẫn luôn đổ ập đến. Đôi khi tôi gặp phải những khó khăn từ sếp và khách hàng nhưng vẫn phải mỉm cười và làm hài lòng họ. Tôi cảm thấy mình như một bà cụ non, luôn lo lắng về mọi thứ. Bạn bè tôi cũng không còn vô lo như trước, và tôi nhận ra rằng tuổi trẻ là tài sản vô giá.
Tuổi 30 không giống tuổi 19, nếu thất bại ở tuổi này, tôi sẽ càng ngờ vực bản thân và không sẵn sàng bắt đầu lại. Như ca sĩ Tuấn Ngọc nói, chúng ta phải chịu trách nhiệm về những quyết định mình làm. Mặc dù không còn trẻ, tôi cảm thấy mình trưởng thành hơn, biết nhìn nhận mọi việc một cách thấu đáo hơn. Tuy nhiên, điều đáng sợ ở tuổi 30 là không phải lúc nào cũng sẵn sàng để bắt đầu lại. Nếu bạn còn trẻ, hãy tận hưởng tuổi trẻ và sống với đam mê, vì đến khi 30, những gì chúng ta khao khát sẽ không còn cơ hội để thực hiện nữa.