Trong một cuộc khảo sát của Đại học Quốc gia Hà Nội, 66% sinh viên tin rằng họ có khả năng vận dụng kiến thức chuyên môn tốt, nhưng chỉ 21% nhà tuyển dụng đồng ý với điều đó. Điều này cho thấy thực trạng nhiều sinh viên mới ra trường ảo tưởng về năng lực cá nhân và giá trị sức lao động của mình. Ranh giới giữa tài năng thực sự và sự bất tài đôi khi chỉ nằm ở một chữ: "ngộ nhận".
Có một chàng trai trẻ luôn tự tin rằng mình tài giỏi. Sau khi tốt nghiệp đại học, anh ta tìm kiếm công việc lý tưởng nhưng không nơi nào nhận. Cảm thấy bất công, anh ta dần rơi vào tuyệt vọng. Một ngày nọ, trong cơn bế tắc, anh đi đến bờ biển, định kết thúc cuộc đời.
Đúng lúc ấy, một ông lão xuất hiện và hỏi chuyện. Nghe xong câu chuyện, ông lão cúi xuống nhặt một hạt cát, đưa cho chàng trai xem rồi thả nó xuống đất. Ông bảo: “Hãy nhặt lại hạt cát tôi vừa đánh rơi.”
Chàng trai lắc đầu: “Việc này không thể nào làm được!”
Ông lão không nói gì, lấy từ túi ra một viên ngọc trai sáng lấp lánh, rồi cũng thả nó xuống đất và hỏi: “Còn viên ngọc này, cậu có nhặt lại được không?”
Chàng trai nhanh chóng gật đầu: “Dĩ nhiên là được!”
Ông lão mỉm cười: “Cậu thấy không? Hiện tại, cậu chưa phải là một viên ngọc trai, mà chỉ là một hạt cát bình thường. Nếu muốn được người khác công nhận, trước hết, hãy tìm cách mài giũa bản thân để trở thành một viên ngọc quý.”
Chàng trai như bừng tỉnh, mỉm cười vì đã hiểu ra điều quan trọng.
Trong cuộc sống cũng vậy, đôi khi ta nghĩ mình là một viên ngọc sáng, nhưng thực chất ta vẫn chỉ là một hạt cát nhỏ bé. Nếu muốn được công nhận, ta phải không ngừng trau dồi, rèn luyện để bản thân thật sự tỏa sáng. Chỉ khi đó, giá trị của ta mới được nhìn nhận và trân trọng!