jobBox
Học tập và phát triển

Áp lực “sốc đại học”

Article Image

Trong mắt các bạn học sinh cấp 3, đại học giống như một thế giới khác, nơi không còn những bài kiểm tra miệng, không còn các bài kiểm tra 15 phút giữa giờ. Mọi thứ dường như thoải mái hơn, học thì học, nghỉ thì nghỉ, và quan trọng nhất là có thể tự do rời xa vòng tay bảo bọc của cha mẹ để khám phá những chân trời mới. Nhưng sự thật lại không giống như những gì bạn hình dung. Mặc dù không có các bài kiểm tra miệng, kiểm tra đột xuất, nhưng nếu không nắm vững bài vở, bạn sẽ phải trả giá bằng những học phí học lại, thi lại. Được sống tự lập, không còn ai giám sát bạn, nhưng cũng đồng nghĩa với việc bạn sẽ không còn được hưởng sự chăm sóc chu đáo như thuở còn ở nhà với cha mẹ. Cuộc sống tự lập thực sự bắt đầu.

Ngày hôm qua, đứa em tôi ngồi bên cạnh và than vãn: "Cuộc sống đại học khiến em bị sốc, chị ạ. Biết thế em ở nhà với bố mẹ rồi học nghề cho nhẹ đầu." Tôi chỉ cười và động viên nó, bảo rằng hãy cố gắng lên, tương lai vẫn còn rất nhiều cơ hội. Thực ra, tôi cũng đã từng trải qua cảm giác shock khi mới bước chân vào đại học. Mọi thứ đều mới mẻ, và khi ấy tôi cũng cảm thấy choáng ngợp không kém gì nó.

Chắc chắn, cảm giác thất vọng khi bước vào đại học là điều hoàn toàn bình thường. Hầu hết các bạn học sinh đều phải trải qua một khoảng thời gian bỡ ngỡ và khó khăn giống nhau: Không hiểu được những gì giảng viên truyền đạt trên lớp dù bạn có đi học đầy đủ; không dám mở lời hỏi khi không hiểu vì sợ mất mặt; bữa ăn hàng ngày chỉ là mì tôm hay hộp cơm đơn giản vì không có thời gian hay sức lực để nấu nướng; thậm chí đôi khi vì quá mệt mỏi, bạn bỏ bữa mà không vì lý do tài chính mà chỉ vì cảm giác mệt mỏi quá mức. Bạn cảm thấy cô đơn, tự ti về bản thân, nhất là khi giọng nói của mình là giọng địa phương. Dù đã học được một kỳ, bạn vẫn chưa tìm thấy người bạn thân nào. Bạn cứ nghĩ cuộc sống đại học sẽ thật lý tưởng, nhưng giờ đây, xung quanh bạn chỉ toàn là những cảm giác chán nản và mệt mỏi, làm bạn nhớ nhà da diết.

Trước đây, tôi không phải là người học giỏi nhất, nhưng tôi rất chăm chỉ và luôn cố gắng. Tuy nhiên, khi vào đại học và không bắt kịp được các bạn trong lớp, tôi cảm thấy hoang mang vô cùng. Bên cạnh đó, tôi cũng chi tiêu rất bất hợp lý và không biết cách quản lý tài chính, nên đã tiêu hết số tiền bố mẹ gửi, vì thế tôi phải đi làm thêm. Nhưng đời không phải lúc nào cũng như mơ, khi bắt đầu làm việc, tôi mới nhận ra rằng sống với bố mẹ thực sự là tuyệt vời nhất. Tôi lại một lần nữa rơi vào trạng thái sốc khi bắt đầu làm dịch vụ, và không thể ngừng nhớ nhà. Đến mức tôi đã gọi điện về cho mẹ và khóc, thậm chí muốn bỏ đại học, về quê làm gì cũng được, miễn là được gần gia đình.

Sau này, tôi mới nhận ra rằng vào đại học cũng giống như lần đầu tiên bước vào lớp 1, một cột mốc đánh dấu sự xa cách với vòng tay bảo vệ của cha mẹ. Tuy nhiên, có một điểm khác biệt lớn: Khi vào lớp 1, chúng ta có thể khóc và được dỗ dành, còn khi vào đại học, mọi thứ không dễ dàng như vậy. Mọi người đều có quyền khóc, nhưng cũng phải có trách nhiệm không làm cho bố mẹ phải lo lắng, phiền lòng. Chúng ta bắt đầu với vô vàn thứ không biết: không biết tự lo cho bản thân, không quen thuộc với những con đường quanh khuôn viên trường, không có một người bạn thân nào. Tuy nhiên, mỗi người đều phải tự thích nghi và lo cho cuộc sống của mình. Thời gian sẽ dạy bạn cách vượt qua tất cả.

Khi bạn rời khỏi trường cấp ba, bạn sẽ đủ trưởng thành để bắt đầu một hành trình mới, dù sẽ phải đối mặt với rất nhiều khó khăn, thử thách, và những cú ngã trên đường. Những thử thách ấy sẽ là những bài học đầu đời mà ai cũng phải trải qua. Đừng bao giờ vội bỏ cuộc, đừng nghĩ đến việc từ bỏ vì mọi chuyện mới chỉ là bắt đầu, còn rất nhiều thử thách phía trước. Hôm nay có thể là một ngày đầy thất vọng, nhưng sau này, bạn sẽ nhận ra rằng những trải nghiệm khó khăn ấy đã giúp bạn trưởng thành và có những bài học quý giá mà không có bất kỳ lớp học nào có thể dạy bạn, đặc biệt là những gì bạn cần làm khi vấp ngã.

Bình luận

Chưa có bình luận nào

Từ khóa nổi bật

joxBox

Luôn nhận thông tin mới nhất
Từ chúng tôi

joxBox