Khi ở tuổi 22, tôi nhận ra rằng tuổi trẻ là khoảng thời gian quý báu để theo đuổi ước mơ và tìm niềm hứng khởi trong con đường mình chọn. Tôi đã rời xa những chuyến phượt, những chuyến vui chơi hay hoạt động tình nguyện của thời đại học để đối mặt với những thử thách mới. Những lúc này, tôi không thể không nhận ra rằng một số người, trong hành trình trưởng thành, đã tự đánh mất đi ước mơ của mình để đi theo con đường mà gia đình, xã hội vạch ra.
Dù bên ngoài, họ có vẻ đang sống cuộc đời hoàn hảo với công việc ổn định, gia đình và cuộc sống bình yên, nhưng tôi biết trong lòng, họ đang dậy sóng và hoang mang hơn bao giờ hết. Tôi cũng nhận ra rằng việc "check-in" tại các công ty lớn hay khoe thành tích trên mạng xã hội có thể rất dễ dàng, nhưng đôi khi lại là sự giả tạo, không phản ánh hết những hoang mang, sự chênh vênh mà họ đang trải qua.
Nhiều bạn bè của tôi, giống như tôi hồi trước, đã và đang gồng mình chạy theo những cơ hội nghề nghiệp tốt, một công việc có tiếng tăm và không ngừng lo sợ liệu mình có thực sự hợp với công việc đó không, liệu mình có đi đúng con đường hay không. Đó là khi họ cảm thấy mình bị đẩy đi quá nhanh, không kịp dừng lại suy nghĩ và tự hỏi bản thân có thật sự muốn như thế này không. Tất cả những sự lo lắng này có thể kéo dài và đôi khi dẫn đến sự thiếu ổn định về mặt tinh thần.
Cũng ở tuổi 22, nhiều người trong số bạn bè tôi đã kết hôn, sinh con, và tôi nhận ra rằng kết hôn không phải là điều duy nhất giúp con người ta trưởng thành. Một số bạn trẻ thậm chí kết hôn khi còn rất trẻ, tin rằng tình yêu là điều quan trọng nhất, nhưng tôi không cho rằng tuổi trẻ cần phải bị giới hạn bởi những khuôn mẫu như vậy. Tôi xúc động và cảm thấy động lực khi lắng nghe câu chuyện của một cô bé sinh viên dưới khóa của tôi, đầy nhiệt huyết và đam mê với dự án viết sách của mình, một biểu tượng cho sự nỗ lực và ước mơ chưa bị vùi lấp.
Bây giờ, tôi sống giữa những ngã rẽ và những cuộc đời khác nhau. Thỉnh thoảng, tôi cảm thấy rất muốn tách mình khỏi thành phố bận rộn, đi đâu đó xa, thậm chí đi một mình để tìm kiếm sự bình yên và khám phá thế giới xung quanh. Nhưng dù có những ước mơ như vậy, tôi vẫn chưa thể thực hiện được.
Điều tôi muốn chia sẻ là, ở tuổi 22, đừng để những áp lực từ xã hội hay gia đình quyết định con đường của mình. Hãy tìm kiếm đam mê và hứng khởi với những gì bạn thật sự muốn làm, hãy dành thời gian cho chính bản thân và đừng lo sợ về những gì người khác nghĩ. Đừng so sánh mình với người khác, hãy sống đúng với con người thật của mình và đừng quá lo lắng về những sai lầm hay sự chọn lựa trong quá khứ. Mỗi người đều có quyền mỉm cười với những quyết định của mình và tận hưởng những trải nghiệm mà tuổi trẻ mang lại. Hãy cứ bước đi, yên tâm và đừng nuối tiếc về những gì đã qua, vì cuộc sống là của bạn và chỉ có bạn mới hiểu được mình thực sự cần gì.